A1K42 Phan Đăng Lưu-Nghệ An

Yêu cầu các Member sử dụng Tiếng Việt khi Post bài
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 YÊN THÀNH:CÒN NỖI KHỔ NÀO HƠN

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hau_yt
Mod
avatar

Nam Tổng số bài gửi : 125
Age : 30
Registration date : 09/05/2008

Bài gửiTiêu đề: YÊN THÀNH:CÒN NỖI KHỔ NÀO HƠN   Mon May 26, 2008 5:33 am

Một gia đình tận khổ

[24.05.2008 13:27]

Bà Liên nay đã ra đi, nhưng nỗi khổ vẫn cứ đè nặng lên mái tranh nghèo. (Ảnh chụp khi bà nằm trên giường bệnh đầu tháng 5)
Tai họa trùm lên gia đình ông Nguyễn Phúc Quyền (xóm 8, xã Văn Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An), đẩy gia đình ấy đến tận cùng nỗi khổ đau và bất hạnh. Người con trai cả của ông hiện vẫn đang tồn tại ngay trong chính nhà mình. Nhưng thật lạ lùng, tất cả những người xung quanh cả chục năm nay không ai nhìn thấy mặt anh.

Anh Nguyễn Đăng Khôi, người hàng xóm dẫn chúng tôi đến căn nhà bé nhỏ, cũ kỹ, nằm lọt thỏm giữa những lùm chuối. Nhà của ông Quyền.
Trông cảnh vật thật hoang vắng, tiêu điều. Chúng tôi vừa bước vào cửa thấy một ông lão khoảng ngoài bảy mươi tuổi nằm bẹp trên giường, thở khò khè.

Chúng tôi chào nhưng hình như ông không còn cảm nhận những gì diễn ra xung quanh. Phía góc nhà có một thanh niên mặc chiếc quần cộc, thấy người lạ cứ ngửa cổ lên nóc nhà cười.

Người nằm đó là ông Quyền, cuộc sống khổ đau và bất hạnh đã quật ngã ông từ bốn năm nay. Còn người ngồi đó là đứa con trai út Nguyễn Phúc Quảng, nó bị thần kinh bẩm sinh nên chẳng biết gì.

Anh Khôi vén tấm vải rách làm ri đô đối diện với giường ông Quyền. Trước mặt chúng tôi là một người đàn bà người gầy quắt, da vàng vọt. “Đây là bà Nguyễn Thị Liên vợ ông Quyền. Bà ấy bị ung thư dạ dày, bệnh viện trả về để lo hậu sự” - Anh Khôi lại nói.

Bà Liên nhìn chúng tôi nhưng chẳng nói gì, chỉ thấy nước mắt bà trào ra trên khuôn mặt dúm dó, khắc khổ. Ánh mắt của người biết mình sắp chết sao mà sầu não, như cầu cứu, như tiếc nuối và thật khổ đau. Chúng tôi phải quay mặt đi không dám nhìn lâu... Khi đó một người con gái nhỏ nhắn, quần áo lấm bùn đất xuất hiện.

Đó là con gái thứ hai của ông Quyền. Chỉ vì xuất thân trong một gia đình tận khổ như vậy, nên bị nhà chồng đuổi về. Giờ đây chị phải cáng đáng mọi việc trong gia đình. Hàng ngày chị phải lặn ngụp ngoài đồng bắt dam, bắt cua bắt ốc, làm thuê làm mướn để kiếm tiền thuốc thang cơm cháo cho cả nhà”.

Ông Nguyễn Phúc Quyền sinh năm 1946. Học hết phổ thông năm 1966, ông xung phong lên đường đi đánh Mỹ. Chín năm chiến đấu khắp các chiến trường, năm 1975 đất nước giải phóng ông trở về quê lấy vợ và chăm lo việc cuốc cày, đồng áng. Cũng năm đó người con trai đầu Nguyễn Phúc Quân chào đời. Năm 1979, vợ chồng ông sinh đứa con gái thứ hai Nguyễn Thị Loan và năm 1982 sinh hạ con út Nguyễn Phúc Quảng. Quảng lúc mới sinh đã bị chứng bệnh thần kinh cho đến tận bây giờ.

Nguời con trai cả Nguyễn Phúc Quân sinh ra khỏe mạnh. Học hết lớp 7 Quân theo bạn bè vào Nam làm thuê kiếm sống. Ở trong Nam được vài năm đột nhiên Quân sinh chứng thần kinh sợ ánh sáng, sợ người. Mỗi khi có người lạ là Quân lủi mất, gia đình phải vào tận nơi đưa về. Đã hơn 10 năm nay Quân nằm trong một gian bếp khoảng 2m2 lúc nào cũng khóa trái cửa không tiếp xúc với bên ngoài.

Anh Nguyễn Thanh nhà ở bên cạnh nói: “Lạ thật, đã chục năm nay làng xóm không thấy chú Quân ở mô cả. Hỏi thì gia đình nói chú Quân bị bệnh sợ người, nhốt mình một chỗ. Có lần tui đến ngó mãi trong gian bếp mà cũng không thấy. Có nhiều đêm làng xóm nghe tiếng gào phát ra từ nhà ông Quyền, thật rùng rợn.Thật là bí ẩn!”. Chị Loan em gái của Quân cho biết: “Đã hơn 10 năm rồi anh Quân giam mình trong đó. Mỗi giờ ăn người nhà phải đút qua ô cửa. Nhiều khi nghe tiếng thở, tiếng khóc, tiếng gào vào ban đêm mới biết anh còn sống”.

“Nếu có người là anh chạy trốn. Vả lại nhà em chẳng có lấy một xu để đi chữa bệnh”, chị Loan nói trong nước mắt giàn giụa.

Chị dẫn chúng tôi đến thăm nơi ở của con người bí ẩn kia ở gian bếp khóa im ỉm đằng sau nhà. Cố gắng nhìn mãi qua lỗ đưa cơm, qua khe hở nhưng cũng chẳng thấy gì, tôi rút đèn pin soi qua lỗ hở nhưng cũng chỉ thấy một đống chiếu, chăn rách. Có lẽ anh nằm dưới đó.

Chị Loan đã mấy lần sinh nở nhưng thai bị chết lưu. Hàng xóm láng giềng đều cho rằng trước đây ông Quyền đi chiến đấu ở Trường Sơn nên bị nhiễm chất độc da cam nên đã để lại di họa. Bản thân ông 4 năm nay bị nhiều chứng bệnh, khi trái nắng trở trời là đầu đau như búa bổ, mắt mù nặng, toàn thân như có ngàn con kiến bò cắn rứt đau không chịu được. Hỏi chị Loan có đưa cha đi khám để làm chế độ chất độc da cam không, chị lắc đầu: “Cha em lẩn thẩn đã lâu, nói trước quên sau. Không biết gì đâu. Mới đây làng xóm họ bày cho làm hồ sơ nhưng giấy tờ mất hết. Em đi tìm nhân chứng mãi mới làm xong và gửi lên xã, nhưng hiện tại vẫn chưa có chế độ”.

Từ khi lấy chồng, bà Liên chưa một ngày được giây phút nghỉ ngơi. Ông Quyền ốm yếu chẳng làm được việc gì. Mọi gánh nặng gia đình đều dồn lên đôi vai gầy yếu của bà. Ngoài 4 sào ruộng bà phải chạy chợ với gánh hàng rau, ra đồng mò cua bắt ốc... Nhiều khi ốm bà cũng không được nghỉ. Những nghèo khó, cơ cực, khổ đau và bất hạnh của kiếp người đã liên tiếp ập xuống làm bà đổ bệnh. Và bây giờ bà đang nằm chờ chết vì căn bệnh quái ác: ung thư!

Bà Nguyễn Thị Liên nói trong hơi thở phều phào: “Cuộc sống của tôi tính từng giờ, chồng tôi cũng vậy. Chỉ thương mấy đứa rồi đây không biết sống chết ra sao. Không biết gia đình tôi làm chi nên tội mà ông trời nỡ đày đọa! Trời bắt hết, nhà tôi rồi chẳng còn ai!”- Bà khóc.

Hình như mọi sự thống khổ đều đọng trên những giọt nước mắt của bà trong buổi chiều mưa ảm đạm ấy. Khi bài báo này lên khuôn, chúng tôi nhận được tin bà Nguyễn Thị Liên đã mất vì căn bệnh ung thư quái ác. Sau cái chết của mẹ, người con trai bí ẩn Nguyễn Phúc Quân đột nhiên bừng tỉnh. Anh chui ra khỏi lều và bắt đầu làm quen với cuộc sống bình thường.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
YÊN THÀNH:CÒN NỖI KHỔ NÀO HƠN
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
A1K42 Phan Đăng Lưu-Nghệ An :: Phòng Đại Sảnh A1 :: Quê Hương Chúng Ta-
Chuyển đến